Viết cho tôi năm 18 tuổi
Gửi Minh,
Chị biết từ hồi học cấp 3, em đã ôm rất nhiều hoài bão, như trở thành giám đốc công ty, hay làm một nhà lãnh đạo nổi tiếng. Chị biết em hay mơ một giấc đẹp, lặp đi lặp lại. Trong giấc mơ, em hai chân trần bước trên đồng cỏ xanh mát, chân em cảm nhận được từng ngọn cỏ tươi chạm vào từng múi cơ dưới lớp da chân dày dặn. Mắt em luôn nhìn lên một đỉnh dốc thoải nơi có một cây cao cổ thụ và em cứ thế ngắm nhìn hoàng hôn từ từ lặn xuống phía sau sườn đồi.
Bẵng đi 12 năm, em của chị giờ đã là cô gái 30 tuổi, chỉ vài tuần nữa là kết hôn và bắt đầu cuộc sống gia đình. Suốt 12 năm, em chưa bao giờ thôi nghĩ về những ước mơ của mình, chưa bao giờ thôi cố gắng để đạt được thành công trong nghề nghiệp và sống cuộc sống mộng mơ nhiều cỏ cây như giấc mơ em vẫn thường mơ. Nhưng cũng không ít lần, em gặp nhiều khó khăn và thất bại, em còn nhớ không?
Năm 18 tuổi, em thi trượt đại học. Lúc đó em buồn thực sự, em cảm thấy như mình vừa tụt lại sau lưng các bạn khác cùng lớp cấp 3. Trong khi bạn em nhập học đại học năm nhất thì em cặm cụi đi ôn thi lại. Năm đó em vừa ngại vừa xấu hổ về thất bại của mình nên rất ít khi đi họp lớp hay tụ tập với các bạn. Thi lại năm 2 em đỗ vào Đại Học Hà Nội, chị rất mừng vì sự cố gắng của em cuối cùng cũng đã được đền đáp xứng đáng. Có lẽ em luôn nghĩ mình bắt đầu chậm một năm nên chị thấy em chăm chỉ kinh khủng. Em học ngày học đêm, em còn học văn bằng hai và tham gia đủ các câu lạc bộ trong trường. Nhờ năng nổ hoạt động CLB, em được tài trợ chuyến đi nước ngoài đầu tiên trong đời, chuyến đi đã thay đổi hoàn toàn tư duy và định hướng tương lai của em. Em à, chị kể lại chuyện này mong em hiểu rằng, thất bại nào cũng là một bài học cho tương lai. Nếu em không trượt đại học năm đó, chị nghĩ em sẽ rất ung dung tự tại và chưa chắc đã phấn đấu 200% sức lực như em của năm 2. Em chưa chắc đã muốn làm hoạt động xã hội, em chưa chắc đã thấy việc kết nối với các CLB là cần thiết. Để rồi những cơ hội bất ngờ cũng sẽ không đến với em như thế. Mà này, em đừng bao giờ lo người khác sẽ cười chê thất bại của mình nhé, ai cũng bận bịu lắm, người ta sẽ không quan tâm đến em nhiều như em nghĩ đâu.
Gần tốt nghiệp đại học, em đỗ vào Cốc Cốc làm PA. Đó là công việc full-time đầu tiên của em, em đã học được thật nhiều điều mới, từ tác phong làm việc đến sự chuyên nghiệp ở văn phòng, em còn gặp được thật nhiều đồng nghiệp tốt và giỏi giang nữa. Nhưng làm được 1 năm thì em nhận ra là em muốn xem và trải nghiệm nhiều hơn cơ, nếu mà cứ tiếp tục công việc văn phòng ở Cốc Cốc thì em sợ mình sẽ mãi mãi ở trong vùng an toàn mất. Thế là em nộp hồ sơ sang Úc trải nghiệm một năm gap year! Thời gian ở Úc dài và trắc trở như nào thì chắc em nhớ lắm rồi, chị không cần kể nữa ha. Giờ nhìn lại, chị thấy em rất dũng cảm đó. Việc bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân chưa bao giờ là dễ dàng, vậy mà em đã can đảm làm được. Em dám đương đầu với những thử thách mới và tự mình tìm ra cách để vượt qua. Chẳng hạn, trước lúc đi em mông lung chưa biết tương lai về đâu, nhưng em đã giành rất nhiều thời gian tìm hiểu về nước Úc, về cách tìm nhà, tìm việc, cách đi lại ở thành phố để sau sang em đỡ bỡ ngỡ. Hay lúc sang, em có cả trăm câu hỏi mà không biết hỏi ai, thế là em join các groups in FB, hỏi thăm các bạn cùng nhà để các bạn giúp đỡ. Cảm ơn em vì đã dũng cảm tự mình hoàn thành chuyến đi lớn đầu tiên trong đời. Cảm ơn em vì đã cẩn thận, chuẩn bị chu đáo và không ngại khó ngại khổ.
Sang Úc một thời gian thì em đi học thạc sĩ giáo dục. Thời gian đó em stress kinh khủng, chủ yếu là về tài chính vì em vừa tự lo học phí vừa tự lo chi phí ăn ở. Vì đi làm và đi học mệt, có hôm em ốm quá không dậy đi mua thuốc được luôn. Lúc đó chị biết em mệt và bất lực lắm, nhưng em này, chị cảm ơn em vì đã mạnh mẽ, không kêu ca phàn nàn về cuộc sống và về chuyện học nhé. Cái này khác với chia sẻ suy nghĩ nha. Nếu em buồn và mệt, chia sẻ với người khác sẽ giúp em khuây khoả đi rất nhiều, nhưng kêu ca phàn nàn thì lại khác, em sẽ chỉ luôn thấy mình là nạn nhân, và sẽ mãi bế tắc trong cái mớ bòng bong ấy. Cả em và người nghe em phàn nàn sẽ chỉ thấy mệt mỏi hơn mà thôi. Em à, sau này khi em lớn hơn, em sẽ thấy nhiều thứ xung quanh em sẽ không dễ mà đạt được, đôi khi em đi làm sẽ bị chèn ép bắt nạt, đôi khi em chán học mà vẫn phải thức đêm làm bài cho kịp deadline, đôi khi em sẽ vắt kiệt sức lao động của bản thân, đôi khi em lười chẳng muốn làm gì, nhưng em sẽ vượt qua được, cái này chị chắc chắn nhé. Em sẽ vượt qua bằng cách tiếp tục lao động và cố gắng đến cùng, chứ không phải bằng việc kêu ca phàn nàn và kể lể mình vất vả như thế nào, em đã chọn làm gì, em sẽ làm đến cùng.
Cứ mỗi năm, em sẽ thấy mình trưởng thành thêm một ít. Nếu trước em dễ nổi cáu nóng giận thì giờ em bình tĩnh hơn; em học cách tự nhắc nhở bản thân mình phải hít thở sâu, không vội vàng đưa ra quyết định mà chưa cân nhắc trước sau. Em học được giá trị của gia đình, biết tôn trọng bố mẹ và thấu hiểu sự vất vả hi sinh của bố mẹ hơn. Có những thứ tưởng như đơn giản nhưng lại mất nhiều thời gian mới thẩm thấu được em nhỉ. Em học được cách quý trọng đồng tiền, em cân đối chi tiêu tốt hơn trước rất nhiều, vì em đã phải rất nỗ lực để kiếm tiền mà. Cứ thế, dần dần em lớn hơn một chút mỗi ngày.
Hôm nay, em của ngày xưa đã tự tin chuẩn bị bắt đầu gia đình riêng ở tuổi 30, chị cũng chẳng biết có những thử thách gì đang chờ em trước mắt đâu, chị cũng chưa từng trải qua chuyện này bao giờ. Nhưng nếu em đã có 12 năm kinh nghiệm học làm người tốt, chị tin em cũng sẽ làm tốt ở những chặng đường mới phía trước, em sẽ can đảm vững vàng, và luôn suy nghĩ thấu đáo. Chị chúc em thành công!